Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

NIỆM KỶ THIÊN THU


Lặng yên nghe sóng dỗ triều
nghe hồn biển gọi biển chiều hôm xưa
lăn tăn mặt nước đẩy đưa
vào_ ra tàn nắng đang vừa hoàng hôn
*
Nhớ nhiều hay lại ít hơn
mình chưa hiểu nổi gốc nguồn từ đâu
thương yêu tự gặp gỡ đầu
mà nghe vời vợi thấm sâu vào hồn
*
Anh vào tim một đêm trăng
bất ngờ chưa kịp bâng khuâng...thế là
vào đời mở khoá thiết tha
tha hồ mị mộng bôn ba sảng hào
*
Giấu nào được mãi chiêm bao
vì không là ảo người rào tim em
trái tim là biển sóng hiền
thuở anh chưa đến, chừ dâng triều cuồng
*
Mỗi hạt cát, mỗi nhớ nhung
thử xem anh đếm được không nhé người
rêu rong gành đá quên vui
ôm em cho ấm nụ cười thế anh
*
Buồn buồn thèm một đêm trăng
nhớ con phố cổ, nhớ bàn tay duyên
con đường với những lồng đèn
tuyệt vời kỷ niệm sao quên dễ dàng

đông hương






CHO DÙ THẾ NÀO...

 
 
Như một giọt hồng vỡ trong tim lạnh
như một mùa Thu đốt nhẵn lá vàng
như một bờ môi hôn không thèm tặng
như một đêm chờ hạnh phúc ghé ngang
*
Tôi nói với tôi tình mình lận đận
tôi nói với tôi vòng tay xa vời
tôi nói với tôi đêm còn chỉ bóng
tôi nói với tôi hồn phế Hoang rồi
*
Nhớ một cơn mưa ánh nhìn ướt át
nhớ một cơn mưa ấm hạt si mê
nhớ một cơn mưa chuyến bay ngột ngạt
Nhớ một cơn mưa áo khoác ước thề
*
Dù với ngày qua, thời gian vắng mặt
dù với ngày qua, không gian vẫn gần
dù những ngày qua, đòng đưa nước mắt
dù với đợi chờ vẫn...chỉ...yêu anh
 
đông hương